Trúc Phương – người nghệ sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh vốn là một tượng đài của làng nhạc Việt. Các bài hát của ông luôn nặng nỗi ưu tư về cuộc đời, tình yêu, nỗi cô đơn… y như những gì ông đã trải qua. Trước khi qua đời, ông đã để lại khối “tài sản” khổng lồ, những ca khúc bất tử trong dòng nhạc bolero trữ tình.TIN LIÊN QUANNgười nghệ sĩ tài hoa xứng danh “ông hoàng” của dòng nhạc bolero

Cố nhạc sĩ Trúc Phương tên thật là Nguyễn Thiện Lộc, ông sinh năm 1933 tại Vĩnh Bình (cũ), nay là huyện Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh. Sinh ra trong một gia đình nghèo, nên tuổi thơ của cậu bé Thiên Lộc không hồn nhiên như nhiều đứa trẻ khác. Sau một thời gian tham gia sinh hoạt văn nghệ tại Ty thông tin tỉnh Vĩnh Bình, Thiên Lộc lên Sài Gòn mưu sinh và lấy nghệ danh là Trúc Phương để hoài nhớ về quê hương. Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>Nhạc của Trúc Phương có một giai điệu rất đặc biệt, khó lẫn với các nhạc sĩ khác. Mỗi ca từ, giai điệu trong nhạc phẩm của Trúc Phương đều thấm thía nỗi muộn phiền, nhức nhối tim gan của người viết. Trong các nhạc phẩm ấy, người ta thấy thấp thoáng những hy vọng và hiển hiện những chia ly, những mong ngóng, đứt gãy, những cuộc hẹn hò lãng đãng như sương, mỏng manh như khói, những cuộc tình dở dang, ngang trái.

nhạc sĩ Trúc Phương

Nhạc sĩ Trúc Phương ngày trẻTrúc Phương bắt đầu học nhạc ở lớp nhạc của nhạc sĩ Trịnh Hưng chung với Đỗ Lễ, Thanh Thúy, Ánh Tuyết… và lập nghiệp luôn ở đó. Những sáng tác đầu tay của Trúc Phương là hai bản Tình thương mái lá và Tình thắm duyên quê viết vào năm 1957 sau đó là Chiều làng em (1958) và Đò chiều (1959)… Bản nhạc Tàu đêm năm cũ bất hủ của ông được viết vào đầu thập niên 1960, tặng cho những người sĩ quan phải đi xa nhà vì lúc đó chính quyền Ngô Đình Diệm có sắc lệnh hoán chuyển công tác sĩ quan, công chức miền Nam ra miền Trung và ngược lại.Trúc Phương có số lượng sáng tác gần 70 bài hát, được biết đến từ những năm cuối thập niên 1950 và được phổ biến nhiều trong suốt thập niên 1960 và sau này tại Sài Gòn như: Nửa đêm ngoài phố, Buồn trong kỷ niệm, Thói đời, Hai lối mộng, Kẻ ở miền xa… Cuối thập niên 60, ông còn mở một lớp nhạc ở số 33/230, đường Gia Long, Gò Vấp gọi là Trúc Phương Tự Lực đào tạo được một số ca sĩ như Thy Lệ Dung, Thy Lệ Huyền, Chinh Thông nhưng không mấy thành công.Các sáng tác của Trúc Phương đã giúp nhiều cái tên nổi danh như Giao Linh, Chế Linh,… nhưng khi nhắc đến ông, người ta không thể không nói đến “tiếng hát liêu trai” Thanh Thúy. Riêng Thanh Thúy, ông viết tặng riêng các ca khúc: Hình bóng cũ, Lời ca nữ, Mắt em buồn, Tình yêu trong mắt một người và Mắt chân dung để lại. Các nhạc phẩm mang nặng nỗi niềm, ưu tư về tình duyên dang dở của Trúc Phương đã nâng bước cho Thanh Thúy và ngược lại, “tiếng hát liêu trai” của người con gái ấy cũng giúp cái tên Trúc Phương trở thành bất hủ.

nhạc sĩ Trúc Phương

Thanh Thúy, người con gái khiến nhạc sĩ Trúc Phương nặng nỗi ưu tư đến tận cuối đời.Sau 1975, Trúc Phương vẫn còn sáng tác thêm một số bài nói về tình yêu cây lá, tình yêu quê hương nhưng hầu hết ca khúc này, như ông xác nhận, không thành công lắm, chỉ với lý do: Ông không còn cảm hứng dồi dào như những bài tình ca đã được đón nhận từ trước 1975. Xin cảm ơn đời là ca khúc cuối cùng Trúc Phương viết tháng 3 năm 1995. Lời ca khúc này có thể coi như những tâm tình, uẩn khúc nhất mà ông muốn gửi lại cho đời lần sau chót.Nhạc sĩ Trúc Phương đã sống qua thời vàng son, rực rỡ của nền văn nghệ miền Nam với các sáng tác được biết đến từ cuối những năm 50, phổ biến rộng rãi trong những năm 60. Những ca khúc ấy vẫn sống mãi đến ngày hôm nay.Cuộc đời đầy bi đát của nhạc sĩ Trúc PhươngDù được mệnh danh là “ông hoàng dòng nhạc bolero” thế nhưng, người nhạc sĩ tài hoa lại có một cuộc sống đầy bi đát, hoàn toàn tỉ lệ nghịch với sự nổi tiếng, “giàu có” trong âm nhạc.Nhạc của Trúc Phương có một vị trí không thay đổi, luôn làm say mê công chúng. Mỗi ca khúc ông viết đều sâu lắng, dễ nghe, dễ thuộc và ai cũng có thể hát được… nên lan tỏa. Bình dân nhưng vẫn không kém đi sự sang trọng. Từng ca từ, giai điệu được tác giả trau chuốt, chọn lọc.Đến nay, những Nửa đêm ngoài phố, Thói đời, Buồn trong kỷ niệm, Ai cho tôi tình yêu, Tàu đêm năm cũ, Đôi mắt người xưa, Người xóm cũ, Sau những lần gối mỏi, Mưa nửa đêm… mang đầy tâm sự buồn của chính tác giả, vẫn tiếp tục vang lên từ mọi ngõ ngách, trên các sân khấu ca nhạc, được những ca sĩ tên tuổi hát.

nhạc sĩ Trúc Phương

Tất cả bài hát như một định mệnh đầy đau khổ, đo ni đóng giày cho ông sau nàyTuy ngự trên đỉnh cao danh vọng, nhưng những năm cuối đời, nhạc sĩ Trúc Phương lâm vào tình trạng không nhà, gia đình tan nát, lang thang đói rách khắp Sài Gòn. Đó thật sự là một bi kịch đối với một nhạc sĩ nổi tiếng như ông.Lúc sinh thời, ông từng chua chát: “Nhiều bài hát tôi sáng tác, như đã tiên đoán cho số phận của tôi sau này”. Đơn cử là bài Thói đời, lời bài hát như vận vào những năm cuối đời của ông trong cảnh trắng tay, đói rách… bị bạn bè khinh khi, người yêu lừa dối, tình đời bạc bẽo.Biến cố đưa đẩy nhạc sĩ Trúc Phương xuống hố sâu đau khổ, là khi hạnh phúc gia đình tan vỡ, cũng như một định mệnh đã được ông tiên đoán trước trong tác phẩm Buồn trong kỷ niệm nổi tiếng.Từ khoảng thập niên 1980, ông bắt đầu chuỗi ngày sống trong chật vật, thiếu thốn, ngủ đầu đường xó chợ. Nhạc sĩ Trúc Phương kể về những ngày tháng đau khổ nhất của cuộc đời mình trong cảnh màn trời, chiếu đất: “Sau những biến cố của cuộc đời, tôi phải sống một thời gian kiểu du cư, nay đây mai đó, bèo dạt mây trôi. Nếu đói thì không đói ngày nào, nhưng mà nói no thì chưa được ngày nào gọi là no. Lững lững, lờ lờ như thế. Tôi không có mái nhà, lúc đó thì chuyện vợ con cũng tan nát rồi”.Do không giấy tờ tùy thân, không thể đăng ký tạm trú, người nhạc sĩ rất khó vào nhà bạn bè, xin tá túc dăm ba bữa. Người nhạc sĩ chua chát: “Tôi sống trong những ngày bi đát. Lẽ ra tôi nên buồn với hoàn cảnh như thế. Nhưng tôi không bao giờ buồn. Tôi nghĩ: Thôi, còn sống cho tới bây giờ, âu đó cũng là một chất liệu cho sau này, nếu tôi còn viết nhạc được nữa”. Câu nói của ông hoàn toàn linh ứng với hai câu kết trong bài Thói đời mà ông viết lúc còn trên đỉnh cao danh vọng: “Đoạn buồn xa ta đã đi qua/Ngày vui tới ta vẫn chờ”.Sau chuyện tình cảm tan vỡ, với nỗi bơ vơ cùng cực và hai bàn tay trắng, lại mang bệnh suyễn trong người, ông trôi dạt về Trà Vinh một thời gian và lang bạt lên Sài Gòn. Ngày 21.9.1996, nhạc sĩ Trúc Phương từ giã cõi đời trong một căn phòng trọ ở quận 11.  Trong 62 năm "ở trọ trần gian", ông cho ra đời gần 100 ca khúc có giá trị, ảnh hưởng mạnh mẽ đến dòng nhạc vàng.TIN LIÊN QUAN

 

nhạc sĩ Trúc Phương

http://soisao.info/wp-content/uploads/2019/05/9c2af0a70d-1-truc-phuong1.jpeghttp://soisao.info/wp-content/uploads/2019/05/9c2af0a70d-1-truc-phuong1.jpegadminGiải Trínhạc sĩ Bolero,nhạc sĩ Trúc Phương
Trúc Phương - người nghệ sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh vốn là một tượng đài của làng nhạc Việt. Các bài hát của ông luôn nặng nỗi ưu tư về cuộc đời, tình yêu, nỗi cô đơn... y như những gì ông đã trải qua. Trước khi qua...